Cảm tác bài thơ về Đà Lạt của Phong Châu Đến Đà Lạt bằng trái tim yêu Nên dù có xa cách bao nhiêu Tôi đi bằng chuyến tàu không vé Chẳng đợi buổi trưa hay buổi chiều.
Khi mùa Thu đi qua Xác lá vàng ở lại Để mùa Đông tê tái Với những cành bơ vơ Mùa Đông từ bao giờ Một bầu trời buốt giá Gởi về ai chiếc lá Cuối mùa như cuộc tình Mùa Đông của riêng mình Với mảnh trăng hờ hững Những hàng cây lặng đứng Tiếc nhớ chiếc lá vàng Tôi xuống phố lang thang Gom vào tay
dù cho đi trọn cuộc đời vẫn không tìm thấy một ngày bình yên mong manh ngày tháng uyên nguyên hoàng hôn mây trắng bên thềm phố rêu hồn ta cổ tích tiêu điều dấu chân ngày cũ tịch liêu hoang đường hương xưa suối rừng xưa đã hoang tàn ngày ta trở lại chẳng còn hương xưa bước chân về khóc trong mưa lối im
Đón với em mùa giáng sinh này, Gió lạnh nhiều cuối tháng mười hai, Hôm qua tuyết rơi không ngừng nghỉ, Thành mùa giáng sinh trắng tinh khôi. Lạnh thì lạnh mấy nẻo phố phường, Áo khoác ơi che ấm người thương, Đêm nay gió đi về đâu nhỉ, Ngọn gió mùa đông lạc giữa đường.
Nàng thức dậy trước mặt trời ngôi nhà thật yên tĩnh nàng nghe được tiếng thở của mình nàng xuống bếp tìm ly sữa ấm mang ly sữa lên lầu lay lay vài cái khung hình đang ngủ đánh thức nó dậy tìm mình trên hàng chữ Buổi sáng hình như chưa vươn vai ngoài cửa sổ bầu trời vẫn mờ mờ im ắng nàng uống
Mùa thu đi rồi bỏ lại tất cả nỗi tàn phai chắc không gì bao dung như mùa đông rải từng lớp tuyết vùi sâu thảm lá vàng trên đất thắp sáng cành cây bằng những bông tuyết trắng đầu mùa mùa đông miệt mài không kể được, thua.